Xâm hại trẻ: Khi cha, chú ruột là… yêu râu xanh

Cứ 8 giờ lại có một trẻ em bị xâm hại tình dục, mỗi năm số nạn nhân này tăng khoảng 20% và gần 60% thủ phạm là người thân, người quen…

Khi cha ruột là… yêu râu xanh

Đã nhiều năm trôi qua nhưng bà Lê Thị Kim Oanh (Trung tâm tư vấn pháp luật cho người chưa thành niên, Hội Luật gia Việt Nam) vẫn chưa thôi nỗi ám ảnh về câu chuyện của cháu N.T. (ngụ huyện Thanh Trì, TP Hà Nội) bị chính cha ruột xâm hại tình dục trong nhiều năm trời.

14 tuổi, T. lớn phổng phao, nhan sắc xinh đẹp cũng là lúc em thấy bố có những hành vi lạ với mình. Dần dần, ông khống chế con gái bằng vũ lực và bắt con phải quan hệ tình dục với mình. Sự việc sau đó bị mẹ T. phát hiện. Thay vì lên tiếng bảo vệ con, bà lại chọn cách im lặng. Bà nói với con: “Bố là người có thế lực, nói ra rất phiền phức, lại bị người ta chê cười…”.

T. lớn lên, bị bố cấm không cho chơi với bạn trai, không được có bạn trai vì chỉ mình ông mới được quyền yêu con. Đỉnh điểm vụ việc là khi T. học xong lớp 12 nhưng bố không cho thi đại học vì sợ mất con.

Cha ruột là yêu râu xanh
                   Cuộc sống của con bị xâm hại từ chính cha ruột

Uất hận quá, T. đã uống thuốc ngủ tự tử để chấm dứt bi kịch của đời mình. T. không chết vì được gia đình đưa đi cấp cứu kịp thời. Cho đến khi mẹ T. tìm đến các tổ chức xin tư vấn để bảo vệ con mình thì đã quá muộn. T. thoát chết nhưng đã hóa điên vì trầm cảm trong thời gian dài.

Trong các buổi tuyên truyền cho địa phương về vấn nạn xâm hại tình dục trẻ em, bà Oanh thường kể lại câu chuyện của T. như một lời cảnh tỉnh cho các bậc cha mẹ: Nếu không trang bị các kỹ năng cần thiết, đứa con của bạn có thể trở thành nạn nhân bị xâm hại tình dục bất cứ lúc nào bởi bất cứ ai, dù là người ruột thịt hay thân thích nhất.

Điểm qua các tin tức nổi cộm thời gian gần đây được đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng để thấy nạn xâm hại tình dục trẻ em đang diễn biến hết sức phức tạp và đáng báo động.

Trẻ bị xâm hại lớn lên thế nào?

Đó là tiêu đề bài viết mà một phụ nữ đã đăng lên mạng xã hội vào tháng 4-2019, khi câu chuyện về nạn xâm hại tình dục trẻ em đang “nóng” trên các mặt báo. Đã 20 năm trôi qua kể từ ngày bị ấu dâm, nhưng cô gái ấy vẫn không quên được nỗi đau của chính mình.

12 tuổi, cô bé đi đâu cũng được mọi người khen xinh. Cô được chú em kết nghĩa của bố mẹ đặc biệt yêu quý. Chú cứ đến nhà là nhảy vào ôm hôn cô bé ngay trước mặt bố mẹ, nhưng ông bà không có ý kiến gì.

Mùa hè năm 1998, khi cô chơi trò chơi trốn tìm với bạn ở khu tập thể thì người chú kết nghĩa bất ngờ nhảy vào núp cùng. Ông bắt đầu ôm hôn cô bé như mọi khi, cô không phản ứng gì vì đó là việc quen thuộc. Rồi ông chú có những hành vi bất thường, cô bé nhoài người, bỏ chạy, rồi bạn bè kéo đến, vậy là cô thoát.

Ám ảnh kinh hoàng từ nạn nhân
                                           Chúng con cần tương lai

Cô kể lại cho bố nghe câu chuyện ấy, nhưng bố cô không hề quan tâm. Là trẻ con, cô nhanh chóng quên đi chuyện đó. Đến khi dậy thì, cô đọc sách báo và biết tình yêu là gì, biết về sự thiêng liêng khi mong chờ nụ hôn đầu tiên, lần đụng chạm tay đầu tiên.

Lớn hơn chút, cô nghe đứa bạn thân hạnh phúc kể về lần đầu tiên được bạn trai cầm tay, sự rung cảm thiêng liêng khi được bạn trai ôm hôn, khi bạn trai chạm tay vào người… Cô bắt đầu cảm thấy mình không có gì cả ngoài ác mộng và sự tởm lợm trào dâng khi nhớ lại chuyện cũ.

“Bây giờ tôi 32 tuổi. Tôi có bình thường không? Tình yêu có tốt đẹp không? Không. Tôi không tin ai. Tâm hồn đầy ngờ vực. Vô tình xem bộ phim nào có cảnh ấu dâm là tôi không bình tĩnh được.

Cứ đọc tin về ấu dâm là tôi ngồi khóc. Sự đau đớn này rõ ràng nhất khi tôi nhận biết ấu dâm là gì qua báo đài. Oán hận cào xé. Tôi luôn muốn gào khóc, giãy giụa để vạch tội kẻ ác thú. Tôi oán hận kẻ gây ra sự ấu dâm thì ít, mà oán hận bố mẹ đã không bảo vệ mình thì nhiều” – cô viết.

>>> Xem thêm: Cha dượng hiếp dâm con riêng của vợ suốt 5 năm, xử án kéo dài 4 năm

Rất nhiều đứa trẻ đang phải trải qua nỗi đau từ nạn xâm hại tình dục trẻ em như cô gái ấy! Thế nhưng pháp luật vẫn có những kẽ hở khiến nhiều người lo ngại…

                                                                                                                                Văn Tân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *